Monday, October 8, 2012

Má và bản thân

Bài viết cuối cùng cách đây 4 tháng. Lúc trước dự định sẽ đi gặp linh mục về việc tu trì vào tháng 7 nhưng cuối cùng không đi vì sự ngại ngùng.

Cuộc đời mình có nhiều dự định, nhiều kế hoạch mà không biết có làm được hay không nữa: Học thạc sĩ, học tiến sĩ, xin học bổng, học thêm tiếng Pháp, Đức, đi làm được nhiều tiền...

Mỗi lần nhìn lại má chợt thấy má mình thật sự vất vã, đến nay vẫn còn phải thức khuya dậy sớm chỉ vì mưu sinh. Trong khi đó, mình đã 22 tuổi mà vẫn còn đi học. Cũng mừng là mình đi làm thêm từ năm đầu học đại học, nên hầu như tự lập. Nhiều lúc không biết có nên đi học lên cao nữa hay là đi làm cũng vì cái sự gian khổ của má. Nhà có 4 chị em, nhưng chỉ có mình lại được học cao nhất. Biết là má luôn kì vọng vào mình. Luôn muốn mình sẽ học cao, học thành tài, mà sao mình vẫn không thể nhanh chóng đi làm, nhanh chóng đạt được dự định của mình.

Có lẽ mình quá tham lam trong cuộc sống. Tham vọng của mình quá lớn trong khi sự cố gắng không có.

Sunday, June 17, 2012

Có dám dâng Chúa?






Hôm nay vô tình gọi điện cho mẹ của thằng học trò, nghe những câu hát trong bài nhạc chờ mà lòng có nhiều suy nghĩ: "Con dâng Chúa đôi tay này, từng vất vã làm cho tê tái. Con dâng chúa đôi bờ vai; gánh gồng nặng trĩu bao ngày. Con dâng chúa đôi chân này; đi tìm hạnh phúc miệt mài..."

File:Trappist praying 2007-08-20 dti.jpg
Vẫn đang suy nghĩ sẽ đi tu hay không. Không biết suy nghĩ đi tu này là do Ơn Gọi hay là sự trốn tránh đời. Không biết có phải do không có yêu đương trần tục, cũng không thấy được cái hạnh phúc trần tục nên mới có suy nghĩ dâng đời trong Tu Viện.

Đã gửi mail cho một Linh Mục đặc trách về vấn đề ơn gọi của Giáo Phận Sài Gòn, cha bảo là sẽ không trả lời qua mail mà muốn gặp trực tiếp để chia sẻ về vấn đề của mình. Có lẽ một tháng sau mình mới dám đi gặp cha vì không biết sẽ nói gì.


Sunday, June 10, 2012

Thương cái chết của 1 diễn viên phim người lớn

Đăng ngày: 06:17 04-05-2012

 
Hôm nay tình cờ đọc tin, lòng chợt buồn vì sự ra đi của 1 người còn rất trẻ Matthew Bremer. Sinh năm 1990 tức là bằng tuổi mình, chỉ mới 22 vậy mà đã chết. Cái buồn không chỉ là sự chết trẻ, mà còn là thương tiếc 1 tài năng. Nếu nói tên Matthew Bremer thì có lẽ chẳng ai biết, nhưng nếu nói diễn viên Sean trong công nghiệp phim người lớn Sean Cody - Corbin Fisher thì có lẽ nhiều người trong cái diễn đàn này rất rõ.



Nguyên nhân cái chết không được công bố. Nhiếu người sẽ dè biểu về công việc của anh, nhưng tôi lại nghĩ khác. Tôi cho rằng, chính những người như anh đã giúp người khác thỏa mãn cái nhu cầu - thị hiếu - tò mò - tìm hiểu - thỏa mãn dục tính... Có ai trong đây dám mạnh miệng tuyên bố là chưa coi phim người lớn? Nếu không có nhũng người như anh thì lấy đâu ra phim cho mọi người coi. Không chỉ thế, anh còn là người mẫu, tay đua motocross quốc gia chuyên nghiệp.

Đẹp trai, hiền lành, vui tính, tử tế, tốt bụng... là những từ mà tôi đọc được từ các comment trên Youtube khi nói về anh. Thương người đã mất, thương cả những người thân ở lại. Tiếc cho 1 tài năng, 1 người trẻ.






Vô Thức

Đăng ngày: 14:51 21-04-2012




Năm đó mẹ hỏi có chắc chắn muốn vào dòng hay không, tôi khẳng khái có, rồi chính thức tìm hiểu con đường tu trì. Nửa năm sau,  tôi lại tái tục với lí do chưa thích hợp. Đấng thiêng liêng trong tôi dường như phai nhòa trước những thứ trần tục mà tôi lại là một thanh niên chập chững vào đời thì sao có thể thoát tục.

Người tôi luôn ngưỡng mộ noi theo chính là Mẹ Teresa. Khoác trên mình chiếc áo tu sĩ, Mẹ đã hi sinh cuộc đời vì người nghèo, bệnh tật, những con người mà xã hội Ấn Độ coi là ô uế. Dáng người Mẹ nhỏ bé, nhưng tâm hồn lại cao thượng. Khi Mẹ mất đi cả thế giới tiếc nuối khóc than cho 1 người bình dị: "Tôi tớ của tôi tớ Chúa".

Nhìn lại mình, không biết liệu Chúa có gọi tôi dâng mình cho Ngài hay không. Hay những gì trước đây tôi cảm nhận chỉ là ngộ nhận chứ không phải là ơn gọi trở thành tu sĩ. Tôi biết nếu Chúa đã gọi thì làm sao tôi có thể trốn tránh, nhưng tôi thật sự bị cái sự trần tục này níu kéo. Tôi không thể như Mẹ Teresa một lòng theo Chúa. Thế nên, đến hôm nay mọi điều tôi làm chỉ là vô thức: sống qua ngày không mục đích.

Học đại học xong, học tiếp lên cao, làm nhiều tiền, sống dư dã thoải mái, yêu đương đôi lứa. Và tôi đó là hạnh phúc, là dự định mà tôi cần đạt được. Đó mà là hạnh phúc thật sự hay sao?

Chiếc lá huyền thoại

Đăng ngày: 22:54 26-02-2012
 
 
Hôm nay tình cờ đọc được bài báo viết “Hoàng Cầm và Chiếc lá huyền thoại”, lòng chợt bồi hồi thấy mình giống như chàng trai trong bài thơ “Lá Diêu bông”:

Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Đồng chiều
Cuống rạ

Chị bảo
Đứa nào tìm được Lá Diêu bông
Từ nay ta gọi là chồng


Hai ngày Em tìm thấy Lá
Chị chau mày
Đâu phải Lá Diêu bông

Mùa đông sau Em tìm thấy Lá
Chị lắc đầu
trông nắng vãn bên sông


Ngày cưới Chị
Em tìm thấy Lá
Chị cười xe chỉ ấm trôn kim


Chị ba con
Em tìm thấy Lá
Xòe tay phủ mặt Chị không nhìn


Từ thuở ấy
Em cầm chiếc Lá
đi đầu non cuối bể
Gió quê vi vút gọi
Diêu bông hời...
...ới Diêu bông...!


Bài thơ ngắn gọn, chỉ vài khổ, mỗi câu dăm ba chữ vậy mà vẫn thấm sâu vào lòng người. Cái chiếc lá Diêu bông cũng trở thành chiếc lá huyền thoại. Có lẽ vì khi đọc, người ta thấy phản phất trong đó hình ảnh chính mình, nên khiến thơ tồn tại cùng thời gian.
  Lá Diêu bông tìm hoài không thấy. Chiếc lá bí hiểm ấy có ai từng gặp? Mất cả cuộc đời cuối cùng réo gọi trong vô vọng. Đọc thơ, ngẫm lại, tôi cũng không biết mình đang tìm gì, mình có tìm thứ vô thực như lá Diêu bông ấy không. Đừng nghĩ rằng Diêu bông của tôi là chuyện yêu đương tình cảm bởi tôi nghĩ đơn giản: yêu đương còn cần cái số và chữ Duyên


Ngày 18.2.2012

Ý Chúa - Không thể cải

Đăng ngày: 20:39 29-01-2012


Năm nay, về ăn tết chưa đến 3 ngày mà đi đâu, gặp ai, làm gì cũng bị hỏi, được chúc toàn những câu về hôn nhân yêu đương. Cô dì chú bác, chị, em, cháu, bạn bè, thầy cô... câu cửa miệng luôn là "khi nào dẫn bạn gái về ăn tết", "chừng nào có vợ"... Mấy đứa em họ chúc tết  "sớm có bạn gái", thành ra phải bắt chúng chúc lại "sớm có người yêu" như vậy nghe nhẹ lòng hơn.

Mà nặng lòng nhất là việc đầu năm, mùng một, đi nhà thờ, rút lộc xuân, nhận được câu Kinh Thánh "Hãy lo tìm kiếm nước Chúa, còn những thứ khác Người sẽ thêm cho".

Quả thật Chúa biết hết mọi sự. Miệng luôn nói là "không tìm người yêu", nhưng từ trước đến giờ mình vẫn hi vọng gặp được người trong mộng. Dối người, dối lòng, dối cả tình cảm của bản thân để chối bỏ những rung động của trái tim, nhưng điều đó vẫn không thể qua được sự thông hiểu của Chúa.

Câu Kinh Thánh ấy rõ ràng Chúa không ưng việc bản thân mình lo những việc trần tục, trên hết là tìm người yêu. Thôi, vậy thì câu chúc "sớm có người yêu" coi như an ủi bản thân.

Ý Chúa đã như vậy, thế thì trong năm nay mình sẽ lo làm việc Chúa hơn nữa, không phí thời gian tiền bạc vào những việc nhảm nhí. Cũng như tự nhủ rằng khi làm việc Chúa, Người sẽ "thêm cho" những thứ khác, trong đó có người yêu. Thôi kệ, cứ coi như những việc tốt mình làm, Chúa sẽ cho mình gặp được người trong mộng thật tốt, thật hoàn hảo và chúc phúc cho tình yêu của mình  giống như trong truyện cổ tích: cuối cùng, bà tiên chúc hoàng tử và công chúa sống với nhau hạnh phúc suốt đời vì họ là những người tốt.

Không muốn người mình yêu là cái bóng của người xưa

Đăng ngày: 21:25 02-01-2012

Đời còn có chữ "ngờ".

Quen nhau qua mạng cũng lâu, nhưng mãi sau mấy tháng không nói chuyện, người ta nhắn tin hỏi thăm. Người ta rủ mình đi Noel, đi Giao Thừa, đi uống cafe nhưng mình từ chối vì nghĩ rằng gặp nhau cũng chẳng để làm gì, vì mình không có tìm người yêu. Rồi hôm qua người ta rủ mình đi chơi, mình lại từ chối, nhưng nghĩ lại người ta nhiệt tình mời mình vậy sao mình không đi. Cuối cùng mình đi uống nước với người ấy.

Bất ngờ lớn nhất khi gặp là người ấy giống 90% người mà mình từng thích, chỉ khác là người này đeo kiếng.

Có lẽ nhiều người tìm đối tượng mới vì họ có nét gì giống người cũ. Nhưng mình thì không. Mới là mới, cũ là cũ. Mình không muốn lí do mình thích người ta là sự giống nhau, là hoài niệm chuyện đã qua. Mình cũng không muốn trong thâm tâm, người mình thích chỉ là cái bóng của người xưa.

Mình sẽ yêu ai đó, bởi họ là chính họ, dù họ giống hay không giống ai khác.

Mà thôi, mình chưa thích người ta, cũng chắc gì người ta đã thích mình, mà lo xa.