Sunday, June 10, 2012

Vô Thức

Đăng ngày: 14:51 21-04-2012




Năm đó mẹ hỏi có chắc chắn muốn vào dòng hay không, tôi khẳng khái có, rồi chính thức tìm hiểu con đường tu trì. Nửa năm sau,  tôi lại tái tục với lí do chưa thích hợp. Đấng thiêng liêng trong tôi dường như phai nhòa trước những thứ trần tục mà tôi lại là một thanh niên chập chững vào đời thì sao có thể thoát tục.

Người tôi luôn ngưỡng mộ noi theo chính là Mẹ Teresa. Khoác trên mình chiếc áo tu sĩ, Mẹ đã hi sinh cuộc đời vì người nghèo, bệnh tật, những con người mà xã hội Ấn Độ coi là ô uế. Dáng người Mẹ nhỏ bé, nhưng tâm hồn lại cao thượng. Khi Mẹ mất đi cả thế giới tiếc nuối khóc than cho 1 người bình dị: "Tôi tớ của tôi tớ Chúa".

Nhìn lại mình, không biết liệu Chúa có gọi tôi dâng mình cho Ngài hay không. Hay những gì trước đây tôi cảm nhận chỉ là ngộ nhận chứ không phải là ơn gọi trở thành tu sĩ. Tôi biết nếu Chúa đã gọi thì làm sao tôi có thể trốn tránh, nhưng tôi thật sự bị cái sự trần tục này níu kéo. Tôi không thể như Mẹ Teresa một lòng theo Chúa. Thế nên, đến hôm nay mọi điều tôi làm chỉ là vô thức: sống qua ngày không mục đích.

Học đại học xong, học tiếp lên cao, làm nhiều tiền, sống dư dã thoải mái, yêu đương đôi lứa. Và tôi đó là hạnh phúc, là dự định mà tôi cần đạt được. Đó mà là hạnh phúc thật sự hay sao?

No comments:

Post a Comment