Hôm nay tình cờ đọc được
bài báo viết “Hoàng Cầm và Chiếc lá huyền thoại”, lòng chợt bồi hồi thấy
mình giống như chàng trai trong bài thơ “Lá Diêu bông”:
Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Đồng chiều
Cuống rạ
Chị bảo
Đứa nào tìm được Lá Diêu bông
Từ nay ta gọi là chồng
Hai ngày Em tìm thấy Lá
Chị chau mày
Đâu phải Lá Diêu bông
Mùa đông sau Em tìm thấy Lá
Chị lắc đầu
trông nắng vãn bên sông
Ngày cưới Chị
Em tìm thấy Lá
Chị cười xe chỉ ấm trôn kim
Chị ba con
Em tìm thấy Lá
Xòe tay phủ mặt Chị không nhìn
Từ thuở ấy
Em cầm chiếc Lá
đi đầu non cuối bể
Gió quê vi vút gọi
Diêu bông hời...
...ới Diêu bông...!
Bài thơ ngắn gọn, chỉ vài khổ, mỗi câu dăm ba chữ vậy mà vẫn thấm sâu vào lòng người. Cái chiếc lá Diêu bông cũng trở thành chiếc lá huyền thoại. Có lẽ vì khi đọc, người ta thấy phản phất trong đó hình ảnh chính mình, nên khiến thơ tồn tại cùng thời gian.
Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Đồng chiều
Cuống rạ
Chị bảo
Đứa nào tìm được Lá Diêu bông
Từ nay ta gọi là chồng
Hai ngày Em tìm thấy Lá
Chị chau mày
Đâu phải Lá Diêu bông
Mùa đông sau Em tìm thấy Lá
Chị lắc đầu
trông nắng vãn bên sông
Ngày cưới Chị
Em tìm thấy Lá
Chị cười xe chỉ ấm trôn kim
Chị ba con
Em tìm thấy Lá
Xòe tay phủ mặt Chị không nhìn
Từ thuở ấy
Em cầm chiếc Lá
đi đầu non cuối bể
Gió quê vi vút gọi
Diêu bông hời...
...ới Diêu bông...!
Bài thơ ngắn gọn, chỉ vài khổ, mỗi câu dăm ba chữ vậy mà vẫn thấm sâu vào lòng người. Cái chiếc lá Diêu bông cũng trở thành chiếc lá huyền thoại. Có lẽ vì khi đọc, người ta thấy phản phất trong đó hình ảnh chính mình, nên khiến thơ tồn tại cùng thời gian.
Lá Diêu bông tìm hoài không
thấy. Chiếc lá bí hiểm ấy có ai từng gặp? Mất cả cuộc đời cuối cùng réo
gọi trong vô vọng. Đọc thơ, ngẫm lại, tôi cũng không biết mình đang tìm
gì, mình có tìm thứ vô thực như lá Diêu bông ấy không. Đừng nghĩ rằng
Diêu bông của tôi là chuyện yêu đương tình cảm bởi tôi nghĩ đơn giản:
yêu đương còn cần cái số và chữ Duyên
Ngày 18.2.2012
No comments:
Post a Comment