Ghanh ghét vì một cặp và Hạnh phúc vì một cặp khác
Mấy bữa trước đi siêu thị,
thấy một đôi tình nhân có những cử chỉ thân mật, một cô gái Việt Nam và
một người đàn ông da trắng, em bổng dưng cảm thấy mình thật lẽ loi, trơ
trọi. Em ghen tị với cô gái ấy. Em nghĩ tại sao người đó không phải là
mình.
Đứng xếp hàng ngay sau đôi tình nhân, những cử chỉ lời nói của họ khiến em chú ý. Em giả vờ không quan tâm, mắt nhìn ra hướng khác nhưng thật lòng em cố gắng lắng tai để nghe họ nói những gì, lâu lâu lại liếc mắt nhìn xem họ đang làm gì. Trên đường về, em còn tình cờ bắt gặp họ đang nắm tay nhau rảo bước trên vỉa hè.
Em ước mình có cơ hội như thế: được đi siêu thị cùng anh, được nắm tay anh dạo phố, được anh ôm anh hôn, được nằm trong vòng tay anh…
Nhưng không, em không được. Em chẳng còn cơ hội ấy nữa. Nước mắt em tự dưng chảy ra. Em cố gắng kiềm lại, nhưng càng cố càng lại chảy nhiều. Đã lâu lắm rồi em không khóc. Chính cảm giác lẽ loi khiến em yếu lòng mà rơi những giọt nước mắt không đáng có. Em là đàn ông chứ có phải đàn bà đâu vậy mà em vẫn yếu đuối khi nghĩ về sự trơ trọi của bản thân.
Em ghét chính bản thân mình, ghét những giọt nước mắt. Em không muốn khóc, thế nhưng em vẫn khóc. Khóc vì em nhớ anh, nhớ một thần tượng trong lòng em, nhớ về người em yêu. Em biết anh vẫn đang bên cạnh em, nhưng bởi không được mặt giáp mặt đã khiến em nhiều lúc tưởng chừng anh vô hình.
Một ngày nữa lại trôi qua trong lặng lẽ. Một đêm nữa bắt đầu đến. Vẫn tiếp tục cảm giác trơ trọi cả này lẫn đêm.
Em luôn ước mình được như thế này
Đứng xếp hàng ngay sau đôi tình nhân, những cử chỉ lời nói của họ khiến em chú ý. Em giả vờ không quan tâm, mắt nhìn ra hướng khác nhưng thật lòng em cố gắng lắng tai để nghe họ nói những gì, lâu lâu lại liếc mắt nhìn xem họ đang làm gì. Trên đường về, em còn tình cờ bắt gặp họ đang nắm tay nhau rảo bước trên vỉa hè.
Em ước mình có cơ hội như thế: được đi siêu thị cùng anh, được nắm tay anh dạo phố, được anh ôm anh hôn, được nằm trong vòng tay anh…
Nhưng không, em không được. Em chẳng còn cơ hội ấy nữa. Nước mắt em tự dưng chảy ra. Em cố gắng kiềm lại, nhưng càng cố càng lại chảy nhiều. Đã lâu lắm rồi em không khóc. Chính cảm giác lẽ loi khiến em yếu lòng mà rơi những giọt nước mắt không đáng có. Em là đàn ông chứ có phải đàn bà đâu vậy mà em vẫn yếu đuối khi nghĩ về sự trơ trọi của bản thân.
Em ghét chính bản thân mình, ghét những giọt nước mắt. Em không muốn khóc, thế nhưng em vẫn khóc. Khóc vì em nhớ anh, nhớ một thần tượng trong lòng em, nhớ về người em yêu. Em biết anh vẫn đang bên cạnh em, nhưng bởi không được mặt giáp mặt đã khiến em nhiều lúc tưởng chừng anh vô hình.
Một ngày nữa lại trôi qua trong lặng lẽ. Một đêm nữa bắt đầu đến. Vẫn tiếp tục cảm giác trơ trọi cả này lẫn đêm.
A former colleague at the Post Gazette asked me to photograph his
wedding to his long time boyfriend this past May. It was at the Sixth
Presbyterian Church in Squirrel Hill, also known as Mister Roger’s
church. It was a touching ceremony of two devoted souls. As much as I
loved the ceremony a favorite part of the day was the breakfast and the
getting ready that was such a delight to witness. Justin’s dad made
waffles , just like he did when they were all younger and everyone told
stories. There were lots of wonderful moments through out the day but
those during that family time felt the most intimate.
Stayed tuned tomorrow for the reception at Schenely Park…
Thanks so much Rob and Justin

Stayed tuned tomorrow for the reception at Schenely Park…
Thanks so much Rob and Justin
No comments:
Post a Comment