Sunday, June 10, 2012

Đồng tính nhìn từ phía sau: hạnh phúc le lói

Đăng ngày: 04:18 15-12-2010

Đồng tính nhìn từ phía sau: hạnh phúc le lói

Nếu nhìn từ phía trước, chúng ta sẽ thấy cảnh huy hoàng tráng lệ của những người đồng tính: Đồng tính được kết hôn, được sinh con nuôi; nhiều quan chức chính phủ, nhiều ca sĩ, diễn viên, nhà văn nhà thơ, nhà khoa học nỗi tiếng là người đồng tính; nhiều thành tựu khoa học giúp ích cho các cặp đồng tính… Tuy nhiên, đó chỉ là cảnh tượng mà ai cũng thấy, nhưng phần còn lại sẽ như thế nào? Nói cách khác, cuộc sống của những người đồng tính không tiền bạc, không nhà cửa sẽ ra sao?
 
 

Rõ ràng, trong thành phần dân cư nào cũng có kẻ giàu - kẻ nghèo. Đâu phải ai đồng tính cũng có cuộc sống no đủ. Những người nghèo vốn bị nhiều kẻ kinh thường, những người đồng tính vô gia cư phải chịu đựng gấp bội khi ánh mắt soi mói dồn về phía họ. Dường như những ánh mắt đó muốn nói ra rằng: “Đã nghèo mà còn đồng tính”.

Ánh mắt soi mói ấy chỉ có thể xuất phát từ 1 trong 3 trường hợp: Khinh bỉ, thương hại, hoặc cảm thông. Đồng tính đã khó chấp nhận ngay tại những nước có tư tưởng tiến bộ, thì thái độ đối với những người đồng tính nghèo đói dường như khắc nghiệt hơn rất nhiều. Rộng hơn nữa, tại những khu vực, những quốc gia nơi pháp luật hoặc xã hội kì thị đồng tính, có lẽ những con người ấy phải sống trong tủi nhục và khổ sở đến cuối đời.

Tuy nhiên ít khi nào báo chí lại viết về những con người này cách nghiêm túc mà chỉ xoay quanh vào các nhân vật đồng tính nổi tiếng. Nhật báo Los Angeles Times là một trong những tờ báo tại Mĩ có thái độ ủng hộ người đồng tính và các quyền đồng tính mạnh mẽ nhất, đã thẳng thắng nhìn vào vấn đề này bằng thái độ cảm thông: Trên các con đường rực rỡ, các tòa cao tầng hay các biệt thự lộng lẫy xa hoa tại khu Hollywood nằm trong hạt Los Angeles, có ít nhất 1 đôi đồng tính đang phải vật vã để có thể sống ngày qua ngày. Cặp đôi vô gia cư ấy chính là AJ (23 tuổi) và  Alex (21tuổi).
Câu chuyện của cùng những bức ảnh về cuộc sống thường nhật của họ chỉ sau 2 giờ đăng trên Los Angeles Times online ngày 12.12.2010, đã có hơn 500 phản hồi từ độc giả gởi đến tòa soạn. Hầu hết các phản hồi này đều ủng hộ những người đồng tính, cũng như thông cảm những khó khăn của họ đồng thời khích lệ những người đồng tính này mạnh mẻ để đương đầu với những khó khăn ấy vì ngày mai sẽ tươi sáng hơn.
Dưới đây là trọn vẹn bài viết ấy.



Đồng tính và vô gia cư: Cảnh tượng đơn sơ, phần khá lớn trong góc khuất dân cư

Mỗi năm, hàng trăm thanh niên cuối cùng phải trú ngụ trên các con đường hạt Los Angeles , phần lớn họ dưới tuổi 25 và vô gia cư. Một người ủng hộ đồng tính lên tiếng “Họ không ở đây liên tục nhiều năm. Vì thế trông họ không tệ”

AJ, trái, 23 tuổi,  và bạn trai Alex, 21 tuổi, sống trên các con đường. "Nếu có thể, tôi muốn mình vô hình", AJ nói. "Tôi cảm thấy xấu hổ khi thừa nhận rằng mình là kẻ không nhà". (Christina House / For The Times / November 3, 2010)

Dân híp-pi (dân lập dị) trong thành phố nhấm nháp những tách cà phê và tán gẫu trên chiếc điện thoại di động chẳng mảy may ngước nhìn 2 thanh niên băng ngang qua sân trước để ngủ qua đêm tại 1 công viên gần đó.

AJ, 23 tuổi, và bạn trai Alex 21 tuổi, giấu túi đồ vào bụi rậm. Họ tắm vào mỗi buổi sáng tại một trung tâm vô gia cư và chọn cho mình bộ quần áo từ chiếc tủ chất đầy trang phục còn mới.  
“Nếu có thể, tôi muốn mình vô hình”  - AP nói – “Tôi cảm thấy xấu hổ khi thừa nhận rằng mình là kẻ không nhà”

Mỗi năm, hàng trăm thanh niên đồng tính cuối cùng phải trú ngụ trên các con đường hạt Los Angeles, đó chính là nơi ở của ít nhất 4,200 người vô gia cư trong đó độ tuổi dưới 25 là phần lớn. 

Một nghiên cứu mới đây cho thấy 40% thanh niên vô gia cư tại Hollywood, nơi tập tụ của những thanh niên này, tự nhận mình là gay, les, lưỡng tính hoặc không chắc về xu hướng tính dục. 5% nhận mình là người chuyển giới tính.

Nhưng đó lại là một phần khá lớn ẩn đi trong dân số, Simon Costello – người quản lí trung tâm vô gia cư nơi AJ và Alex hay đến – phát biểu.

“Họ không ở đây liên tục nhiều năm”, ông nói, “vì thế trông họ không tệ”

Hòa nhập chính là cách mà AJ và Alex đã làm để tồn tại nơi đường phố. Cảnh sát nhanh chóng xé vé phạt và ngoài đường đầy những kẻ lừa gạt.

Những tuần gần đây, một phóng viên báo Times và một nhiếp ảnh gia dành thời gian với một số thanh niên đồng tính lứa tuổi 20.
Những người đàn ông này đồng ý nói chuyện cởi mở về cuộc sống của họ, kể cả việc dùng ma túy phi pháp và các hành đồng phạm pháp khác, với 1 điều kiện không dùng tên đầy đủ của họ. Việc sử dụng thông tin đại chúng và các nguồn khác, báo Times có thể độc lập xác minh lại những chi tiết mà những người ấy chia sẻ về tiểu sử gia đình họ.
***
Những thanh niên đồng tính và chuyển giới trở nên vô gia cư đều chung một lí do dù khác tuổi nhau. Một số xuất phát từ gia đình có tiền sử về tội ngược đãi, thờ ơ, nghiện ngập, tù tội hoặc mắc bệnh tâm thần. Nhưng theo họ chính vấn đề tính dục hoặc giới tính giữ vai trò quan trọng khiến gia đình tan vỡ.

“Bóng” (Queer) là một trong những biệt danh người ta gọi Christopher khi còn nhỏ trước khi anh biết nó mang nghĩa mỉa mai. 

Một thanh niên mãnh khảnh 22 tuổi với mái tóc nhuộm đỏ bù xù nói rằng anh bị đẩy ra từ 1 gia đình gốc Latin tại Pacoima, anh gọi nơi ấy là “khu ổ chuột của vùng Valley”.

Anh nói: “Các anh họ của tôi là những kẻ hiếp dâm tập thể. Họ nói chuyện về con gái và việc đàn đúm… và và khi còn là học sinh cấp 2, tôi biết rằng mình thích con trai và mình muốn nắm lấy tay họ”.

Ở trường, những đứa bạn hất vào mặt anh những hộp giấy thức ăn và sữa. Cách ngu ngốc mà anh đã làm để quên nỗi đau là tìm đến rượu và ma túy. Anh ăn trộm tiền của bà, nuốt thuốc của anh trai và cắt tay mình bằng dao cạo râu. 

Anh kể khi anh 18 tuổi, người bà đã đá anh ra khỏi nhà. Bà còn đệ đơn lên tòa án nhằm chống lại anh.

 “Tôi nghe chuyện những đứa bạn thân tự tử vì bị trêu trọc và bắt nạt…và tất nhiên tôi hiểu.” Anh nói vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào những vết sẹo chằng chịt trên cánh tay trái. “Nhưng sau đó tôi đã ra đi. Làm cách nào để điều như trên không đến với tôi? Tại sao tôi không tự tử? Tại sao bạn làm điều đó sau mọi việc”.

Christopher chia sẻ về đêm đầu tiên không nhà của mình, anh phải uống chung nước với 2 người đàn ông, người mà thi nhau hãm hiếp 1 cô gái vừa mới bướt ra khỏi lề đường cao tốc.
Ít lâu sau, anh bán thân tại đại lộ Santa Monica để có tiền mua chất khích thích. Anh và những người bạn dùng ma túy để giữ mình tỉnh táo, vì thế họ không phải nhảy cẩn lên. Họ chia sẻ căn phòng cùng chiếc nệm bẩn trong 1 tòa nhà bỏ hoang. “Không nước, không điện”, anh nói.

***

AJ vừa tròn 16 tuổi khi cha anh ta, một người Việt Nam nhập cư, tống anh ra khỏi nhà vì không thể chấp nhận việc anh thừa nhận mình là người đồng tính. Anh nói những cử chỉ ẻo lã của mình đều khiến người cha ra tay đánh đập.

Trong một thời gian, AJ chuyển đến sống cùng những người bạn và họ hàng ở California và Colorado khi anh còn việc làm. Một trong số họ giúp anh đủ tiền trả căn hộ riêng cho mình. Nhưng, anh nói bằng một giọng buồn bả, “Thật khó để duy trì sự tỉnh táo của tôi”

Tháng 7 anh mất việc, và không còn nơi nào để đi ngoại trừ đường phố.

AJ gặp Alex trong trung tâm giúp đỡ Gay và Les Los Angeles. Bởi phát ngán những con thịnh nộ của người cha nghiện ngập, Alex bỏ nhà ở El Paso vào tháng 6 và bắt tàu đến Los Angeles với 1 người bạn. Anh nghĩ nơi đây sẽ có nhiều cơ hội tốt. Sau 2 tuần, balo của anh bị đánh cắp cùng với số tài sản chung của 2 người trong đó. Anh vẫn không kiếm được việc.

AJ và Alex nhanh chóng thân thiết. Mẹ của họ đều chết vì sử dụng ma túy quá liều, họ cùng nhau nổ lực để được cha họ chấp nhận.  

Một đêm gần đây, cặp đôi này đến một công viên, một trong những điểm những điểm họ yêu thích sau khi trung tâm Gay và Les đóng cửa. Các nhà vệ sinh công cộng vẫn còn mở cửa. Những người thân thiện xung quanh đang dắt chó đi dạo, dừng việc tán gẫu; 1 lần, họ tặng 2 người chiếc bánh pizza.

Cả 2 trải 1 chiếc túi ngủ lên trên bãi cỏ. Họ lấy ra 1 chai rượu gin rẻ tiền và hòa với thức uống Mountain Dew. Họ cho biết cả hai đã tích góp những tấm thẻ quà tặng, những thứ này được các cơ sở từ thiện cho sau buổi trị liệu, sau đó đổi chác để có tiền mà mua thức uống.
“Chúng tôi không phải là kẻ nghiện rượu”, Alex nói. Nhưng thỉnh thoảng cuộc sống quá khó khăn, “và chúng tôi phải khiến nó biến đi”, anh nói.

Chẳng bao lâu sau, cặp đôi ấy cùng hát theo những bản nhạc trong chiếc điện thoại không dịch vụ. Khi chai rượu gần cạn, AJ trở nên buồn bực và chán chường. Điều anh luôn nghĩ là mọi thứ sẽ tốt hơn, nhưng anh lại không có tiền để mua methamphetamine (một loại chất kích thích).

“Đi thôi”, AJ nói với Alex, “Mình muốn bán thân để có tiền”

Alex cố làm AJ lãng đi bằng vết cắn như cắn bánh hamburger, nhưng AJ đẩy ra và rên lên.
Cuối cùng, cả hai trườn người vào bụi rậm mà chìm vào giấc ngủ. Những cánh tay đang cuộn lại vào nhau, tiếng nói cười vui vẻ từ một cuộc dã ngoại đêm tối thoảng qua, đã bị ngắt đi bởi cú đánh từ chiếc vợt tennis khiến trái banh bay vào trong sân đang được chiếu sáng.

***

Đối với 1 số thanh niên đồng tính bị gia đình xa lánh, hệ thống chăm sóc con nuôi sẽ cung cấp nơi ở cho họ. Theo Costello, Giám đốc văn phòng trợ giúp thanh thiếu nên và gia đình trực thuộc Trung tâm đồng tính nam và nữ Los Angeles, thông thường những thanh thiếu niên này bị tống cổ khỏi các gia đình nhận con nuôi khi tròn 18 tuổi. Sau khi giải phóng, bọn trẻ không có nơi nào để đi.

Jonathan, 1 thanh niên đường phố 21 tuổi với hình xâm lá cần sa trên tay, cho biết anh đã bị đuổi ra khỏi nhà lúc 5 tuổi và bị tống khứ khỏi gia đình nhận nuôi cách đây 3 năm, trong khoảng thời gian ấy anh được sắp xếp tại ít nhất 20 nơi.

“Vấn đề của tôi là sự cáu gắt của những người quản lí”, anh cho biết.

Khi anh 9 tuổi, một tong những người mẹ nuôi đã để anh một mình với 2 gã đàn ông và họ đã cưỡng hiếp anh. 

“Tôi từng ghét người đồng tính vì những gì xảy ra với mình”, anh nói

Nhưng gần đây, anh lại kể cho đứa bạn thân nhất rằng anh là người lưỡng tính. Cả 2 đang bị tạm giam thẩm vấn vì việc đi tàu mà không trả tiền.

Jonathan nói rằng anh không nhớ mình đã bị bắt bao nhiêu lần. Anh thường lui tới công viên có nơi trược ván và ngủ trên mái nhà, nơi anh cảm thấy an toàn.

Điều đầu tiên anh làm sau khi thức dậy là tìm cái tẩu hút cần sa. Từ cái nhìn làn khói cay xè trên mặt đường vào buổi sáng sớm, anh hướng mắt ra toàn cảnh Đồi Hollywood.

“Bạn có nhìn thấy các ngôi nhà trên ngọn đồi đó không”, anh nói, “Một ngày nào đó tôi sẽ có một cái”.

***

Thoát khỏi cảnh đường phố là một trong những vấn đề lớn của nhiều bạn trẻ. Trung tâm Gay và Les Los Angeles là một trong những tổ chức ở Hollywood nhằm hổ trợ thanh niên. Nơi đây có khoảng 200 chiếc giường để trú chân.

Jonathan tin rằng trung tâm – trong đó 1 cô quản giáo tốt bụng đã cưu mang anh về nhà riêng của cô khi anh bị bắt nạt – đã cứu lấy mạng sống của mình.

Nhưng không phải mọi thứ đều tốt đẹp. Chẳng bao lâu sau, sau khi Jonathan được chuyển tiếp vào sống trong trung tâm, anh lại bị đuổi ra ngoài vì việc đánh nhau với bạn trai mình. Nhiều tháng sau đó, Jonathan xin trung tâm một cơ hội mới.

“Tôi quá mệt mỏi… quá đau đớn và thất vọng”, anh nói, “Tôi tuyệt vọng vì một thứ gì đó khác biệt”.

Nhờ sự giúp đở của trung tâm, Jonathan hoàn tất chương trình phục hồi bản thân, vượt qua kì kiểm tra tương dương trung học và được nhận vào 1 gia đình tốt. Bây giờ anh có công việc bán thời gian là pha chế sữa chua đông lạnh và có 1 căn hộ nho nhỏ cho riêng mình.

“Tôi là một phần của xã hội”, anh nói, “Tôi không thể nào hạnh phúc hơn thế này”

Jonathan cho biết anh không chắc mình muốn chuyển tiếp vào trung tâm – có quá nhiều luật lệ. Anh đã có kế hoạch cho riêng mình. Anh muốn học đại học, muốn trở thành bác sĩ hoặc luật sư để có thể giúp đỡ những người như anh.

“Những thứ đó sẽ làm được”, anh cho biết, “Hãy nhớ như thế”.

AJ hứa với Alex rằng anh sẽ không sử dụng chất kích thích nữa. Họ sẽ tìm kiếm việc làm, nhưng thật khó để tìm ra công việc khi không có một địa chỉ nào.

AJ được chẩn đoán là bị bệnh trầm cảm và được sắp xếp một chổ trong trung tâm sức khỏe tâm thần. Nhưng tất cả đã đầy ắp, các nhân viên không thể tiếp nhận thêm anh. AJ cố kiểm tra lại trung tâm vào chiều hôm ấy, nhưng chẳng còn gì cả.

Vài ngày sau, tin tốt lành đến. Đã có một giường trống. AJ đang khi chờ Alex đi ngủ vẫn lo lắng rằng Alex sẽ không thể một mình đương đầu với những khó khăn nơi đường phố thế này. Cặp đôi nắm tay nhau trên xe bus và hôn tạm biệt ở bên ngoài cánh cổng kim loại.

Để được gần Alex, AJ ngủ ở dưới gầm cầu gần đó. Tại đây có chuột và những đống rác. Anh trãi tấm bìa carton xuống nền đất trước khi lót cái mền lên trên. Hai dollar cuối cùng của Alex đã được dùng để mua 1 chai rượu vodka. Khi điều đó cũng qua đi, anh vồ lấy 1 chai vodka trên chiếc kệ trong siêu thị và dốn hết sức chạy ùa ra khỏi cánh cửa.

Anh cố xin điếu thuốc từ 1 người đi đường, nhưng người đàn ông này lờ đi. Nỗi bực tăng lên, AJ ném cái ba lô của mình, bên trong chiếc ba lô ấy nhét đầy chai lọ, sau đó lại bật khóc như dòng vodka thấm trên mặt đường.

Một đêm không có Alex, “Mọi thứ dường như thật nhỏ bé”, AJ sau đó thốt lên. “Nhưng khi bạn không có gì cả, nhưng thứ khác, chính nó thật to lớn".


Đây là những bức ảnh kèm theo lời bình của nhà báo tờ Times - Alexandra Zavis và nhiếp ảnh gia Christina House đăng trên Los Angeles Times ngày 12.12.2010

Tây Hollywood - AJ, trái, 23 tuổi và bạn trai Alex, 21 tuổi, hôn nhau trong 1 công viên ở Tây Hollywood nơi họ vẫn thỉnh thoảng ngủ qua đêm



Loa Angeles - Alex và AJ, nghỉ ngơi trong công viên vào một đêm. Họ chợp mắt ở đây cho tới khi công viên đóng cửa, sau đó chuyển vào trong các bụi cây, nơi họ không thể nào bị phát hiện đang khi ngủ.



Tây Hollywood - Alex, trái, và AJ, học cách chống lại những người khác như hai ông bà lão đi ngang qua một công viên Tây Hollywood. Điều mà cả 2 đều thích là nhà vệ sinh công cộng mở cửa trể và có những người hàng xóm thân thiện dừng lại việc nói chuyện trong khi dắt chó di dạo.



Los Angeles - AJ hút điếu thuốc sau bóng của một cái cây. "Nếu có thể, tôi muốn mình vô hình", anh nói. "Tôi cảm thấy xấu hổ khi thừa nhận mình là kẻ không nhà"



Los Angeles - AJ, phải, đang chợp mắt khi nằm cạnh bên Alex. Anh cho biết vết sước trên mặt của mình là do một đêm say rượu khi anh bị một chiếc xe hơi đâm phải.


Los Angeles - AJ, trái, và Alex nắm tay nhau đang khi tìm một nơi an toàn tại một trung tâm sức khỏe tâm thần. Alex muốn AJ có một chổ trong này. Nhưng AJ lại từ xua đi lời đề nghị đó, nói nhẹ nhàng rằng Alex không thể nào một mình đương đầu với những khó khăn ngoài dường. "Nếu bạn yêu ai đó, bạn chăm sóc họ phải không?", AJ nói vào cuối buổi hẹn. "Thật đau đớn nếu thấy điều tồi tệ cho Alex ngoài đường và tôi lại ở trong".



Los Angeles - AJ  cầm điếu thuốc đang cháy cùng những thứ ăn trộm được: một con gà nướng, một chai vodka và một gói kẹo cho bạn trai Alex.



Hollywood - Alex  và người bạn Ricky, 21 tuổi , trái, đang cố xin điếu thuốc từ 1 người bán dạo ở Hollywood.



Hollywood - Alex kiểm tra vết sướt trên mặt bằng chiếc kiếng của bạn trai ở Hollywood



Hollywood - Alex, phải, đang cố nâng AJ dậy do bị ngã vì say rượu ở Hollywood. Đồ dùng cá nhân của họ nằm trên chiếc xe đẩy.



Los Angeles - Alex và AJ trò chuyện ngoài đường ngay nơi trú ẩn



Los Angeles - Một đêm nọ, Alex, trái, và AJ  tìm được những chiếc ghế xếp ở New Image, một nơi dành trú ẩn dành cho người vô gia cư.



Los Angeles - AJ và Alex hôn tạm biệt bên ngoài nơi trú ẩn.



Los Angeles - Cô đơn và buồn phiền, AJ bật khóc sau khi làm bể chai Vodka. "Tôi phải sống cho điều gi?", anh hỏi.



Los Angeles - AJ tìm thấy 1 ngọn đèn trong túi vật dụng. Anh chuyển đến dưới gầm cầu để được gần Alex đang ở trong chổ trú ẩn gần đó.



No comments:

Post a Comment